top of page

Bài đăng 


Trong "căn nhà nhỏ" trên Internet có một "khu vườn" Blog của mình. Như cuộc sống tràn ngập sắc màu, khu vườn của mình có những bông hoa xinh đẹp, có những loại rau - củ - quả chín mọng, tươi xanh nhưng cũng có nơi đầy cỏ dại, côn trùng và đất đá cằn cỗi. Blog là nơi mình chia sẻ những điều nhỏ bé xung quanh giống như việc mỗi ngày mình cắt tỉa, xới đất, tưới nước và gieo trồng cho khu vườn tâm, khu vườn cuộc sống của mình thật gọn gàng, tươi mới, phát triển và an lành. Khu vườn này sẽ luôn luôn có tình yêu thương hiện diện như một chất dinh dưỡng, chất liệu sống góp phần làm đẹp cho đất trời bao la...

  • Vườn Tâm: Những suy nghĩ, suy tư, cảm xúc, góc nhìn về cuộc sống quanh mình và về chính mình. 

  • ​Đọc - Nghe - Xem : Những cuốn sách mình đọc, những bài hát, câu nói mình được nghe và những điều thú vị mình được xem. 

  • ​Viết lách: Hành trình viết của cá nhân, những cuốn sách mình đã viết và xuất bản. 

  • ​Du lịch - Khám phá: Những chuyến đi, những nơi mình trải nghiệm. 

  • ​Lifestyle: Lối sống, phong cách mình lựa chọn. 

  • ...

TUYỆT VỌNG CŨNG CÓ THỂ NỞ HOA

  • Ảnh của tác giả: Khiết Như
    Khiết Như
  • 29 thg 9, 2024
  • 4 phút đọc

Đã cập nhật: 7 thg 1, 2025

Tôi nhớ đến câu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường".

 

Những lời này vang vọng trong tâm trí tôi như một tiếng chuông tỉnh thức. Tôi không biết cuộc sống của tôi có thể gọi là một đấu trường hay không. Bởi vì nghe từ "đấu trường" sao mà nó quá khốc liệt, máu me, máu lệ. Dù rằng đời tôi cũng lắm nỗi chông gai, nhưng tôi luôn tin rằng, những điều tôi trải qua là những điều phải trải qua, những người tôi gặp là những người tôi cần gặp, và những chuyện đã xảy ra là những chuyện phải xảy ra theo quy luật vận hành của Nhân-Duyên-Quả.

 

Nhưng tôi đã từng đi đến tận cùng của tuyệt vọng rồi, và khi đến đó, tôi đã nhận ra rằng, tuyệt vọng thực sự cũng có một vẻ đẹp riêng của nó. Đó không phải là vẻ đẹp hào nhoáng mà ta thường thấy trong cuộc sống thường ngày, mà là một vẻ đẹp lặng lẽ, sâu lắng và đầy ý nghĩa. Một bông hoa dành tặng cho những con người can đảm và có tinh thần sống can trường, nhưng không thiếu đi tình thương và sự bao dung.

 

Tôi từng cảm thấy mình chìm đắm trong đau khổ và tuyệt vọng, cảm thấy như tất cả mọi thứ đều sụp đổ xung quanh mình. Những giây phút ấy, tôi tưởng như mình không còn lối thoát, không còn gì để bám víu. Nhưng chính lúc đó, tôi học được cách buông bỏ, cách chấp nhận những điều không thể thay đổi và cách nhìn thấy vẻ đẹp trong chính sự khổ đau của mình. Giống như một bông hoa mọc lên từ những tảng đá khô cằn, tuyệt vọng cũng có thể nở hoa, nếu ta biết cách nhìn nó với trái tim mở rộng và một lòng bao dung.

 

Tôi tin rằng, nếu ai cũng giữ trong tim mình những vẻ đẹp của niềm tin, sự nỗ lực, và lòng biết ơn đối với đời sống, thì dù có thế nào đi nữa, nếu bạn và cuộc đời "tha thứ cho nhau", thì đời sống của bạn sẽ trở nên đẹp hơn nhiều lắm. Tha thứ cho chính mình vì những lúc yếu đuối, vì những sai lầm không đáng có, và tha thứ cho cuộc đời vì những thử thách, những vấp ngã mà nó đã mang đến. Bởi vì, qua những trải nghiệm ấy, ta mới có thể hiểu sâu sắc hơn về chính mình và về những người xung quanh.

 

Có một lần, khi tôi cảm thấy như tất cả mọi thứ đã quá sức chịu đựng của mình, tôi đã chọn cách đối diện với nỗi tuyệt vọng thay vì trốn tránh nó. Tôi ngồi lại, lắng nghe từng hơi thở, lắng nghe tiếng lòng mình. Và trong cái tĩnh lặng ấy, tôi thấy rõ hơn sự hỗn loạn của tâm trí, thấy rõ hơn những tổn thương mà tôi đã cố giấu đi. Tôi để nước mắt rơi, không phải vì yếu đuối, mà vì tôi muốn cho mình một cơ hội để buông bỏ và chữa lành.


Đó là lúc tôi bắt đầu hiểu ra rằng, sự tuyệt vọng không phải là một điều gì đáng sợ hay xấu xa. Nó chỉ là một phần của cuộc sống, một phần của hành trình để ta tìm lại chính mình. Nếu không có tuyệt vọng, ta sẽ không biết quý trọng hạnh phúc. Nếu không có những thử thách, ta sẽ không thể thấy được sức mạnh nội tại mà mình vốn có.

Những ngày tháng đó, khi tôi quyết định tha thứ cho bản thân và cuộc đời, là những ngày tháng tôi cảm thấy trái tim mình như được giải thoát. Tôi không còn nhìn đời bằng sự oán trách hay thất vọng, mà bằng sự chấp nhận và yêu thương. Và từ đó, tôi cảm thấy đời sống của mình trở nên nhẹ nhàng và đẹp đẽ hơn nhiều.

 

Đúng như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói: "Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa". Một bông hoa nở rộ từ những đau khổ, từ những giọt nước mắt, nhưng lại mang trong mình hương thơm của lòng dũng cảm và sự bình yên sâu lắng.

 

Và tôi tin, nếu chúng ta sống với lòng biết ơn, tình yêu thương và sự tha thứ, thì dù cho cuộc đời có mang đến bao nhiêu thử thách, bao nhiêu đau khổ, nó cũng sẽ trở nên đẹp đẽ hơn rất nhiều. Bởi vì cuối cùng, điều quan trọng nhất không phải là những gì đã xảy ra với ta, mà là cách ta đón nhận và chuyển hóa chúng như thế nào.


Trích trong cuốn sách: Con đường của tình yêu thương vô điều kiện 
Bạn có thể đọc các bài viết khác trên Blog của mình bằng cách bấm vào biểu tượng dưới cuối trang: BÀI VIẾT BLOG. Đồng thời, có thể ghé thăm các cuốn sách mà mình đã xuất bản bằng cách bấm vào biểu tượng SÁCH CỦA MÌNH. ​Hoặc kết nối với mình nhiều hơn thông qua: FACEBOOK hoặc EMAIL. Và còn có thể để lại Bình luận về bài viết bạn vừa đọc ở phía dưới phần bình luận nha! Trân trọng và Biết ơn!


Bình luận


bottom of page